10:41 ICT Thứ năm, 29/06/2017

Góc nhìn HIV

Hạnh phúc le lói trong cô gái có “H”

Thứ hai - 31/10/2011 10:59
Câu chuyện của chị Hoàng Thị T., xóm 5 thôn Nghĩa Khê, xã Tam Quang (Vũ Thư- Thái Bình) quả thực đã làm cho chúng tôi bất ngờ trước những gì mà chị đã trải qua.

Không có sự bình dị mà thay vào đó là những ngày dài giông bão đau thương. Nhưng bằng nghị lực và quyết tâm của mình, chị đã xua tan đi mọi ánh mắt kỳ thị, dám đứng lên đương đầu với bệnh tật, với chị "Nhiễm HIV không phải là hết".

Cuộc hôn nhân đầy nước mắt

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi tâm sự với chúng tôi, có những lúc chị T. cười ấm áp nhưng đôi lúc bất chợt khóc nghẹn. Những cung bậc cảm xúc đó biểu hiện trên khuôn mặt đẹp, trong ánh mắt đượm nỗi buồn của người phụ nữ thôn quê này. Những khó khăn đã vượt qua, những đắng cay đã từng nếm trải như những thước phim lần lượt hiện về qua lời chị kể, tôi bỗng nhớ tới câu "hồng nhan bạc phận" và thực sự khâm phục ý chí nghị lực của người phụ nữ chân yếu tay mềm này.

Sinh năm 1982 là con thứ 2 trong gia đình có 4 anh chị em, bố mẹ đều làm nông nghiệp, ngay từ lúc mới sinh, mọi người cứ nghĩ T. không thể sống được bởi chị quá yếu ớt. Chính người cha của chị đã định đi mua vải màn và đóng một tấm ván để đem T. đi chôn vì nghĩ rằng đứa con tội nghiệp bé bỏng không thể sống được. Nhưng rồi, cái thai nhi chào đời chỉ nặng 1,5kg ấy vẫn vượt qua một cách hết sức thần kỳ. Chị lớn lên trong niềm hy vọng không chỉ riêng của những người thân trong gia đình, dòng họ mà cả xóm làng.

Học hết lớp 9, T. phải nghỉ học trong sự thèm thuồng, nhìn những đứa bạn cùng trang lứa cắp sách đến trường mà chị buồn rượi. T. bảo "Nhà đông anh chị em quá, hơn nữa bố mẹ lại làm nông dân nên rất vất vả, lấy đâu ra tiền mà đóng học". Bao nhiêu ước vọng của thiếu nữ thôn quê phải xếp lại nhường cho gánh nặng áo cơm. 16 tuổi, chị cầm lá đơn xin việc với mong muốn mình sẽ nuôi được chính bản thân và san sẻ bớt phần nào gánh nặng của mẹ cha.

Năm T. 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của người con gái, tuổi của mộng mơ, của ước vọng… T. bước vào cuộc sống vợ chồng, kết quả của mối tình với một chàng trai ở thị trấn Vũ Thư. Những tưởng cuộc kết hôn này sẽ đem lại cho bản thân chị một cuộc sống hạnh phúc lứa đôi, nào ngờ đây lại là một cuộc hôn nhân chứa đầy nước mắt và đến tận bây giờ T. vẫn đang phải gánh chịu và chống chọi cùng những hậu quả của nó.

Hai tháng sau ngày cưới, hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ ngập tràn gấp đôi khi T. biết mình mang thai. Nhưng niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang khi T. biết mình đã bị nhiễm căn bệnh thế kỷ - HIV. Chín tháng mười ngày chị khóc ròng cùng sinh linh đang lớn dần trong bụng. Mọi thứ như đảo lộn hoàn toàn trong mọi suy nghĩ của chị. T. kể: "Lúc đó tôi chỉ muốn chết. Bởi mọi thứ đã thay đổi quá nhanh. Nhưng dù sao tôi vẫn có lý do để sống bởi ông trời vẫn còn thương tôi, cháu không bị nhiễm H như bố mẹ nó".

Năm 2004 người chồng của T. qua đời, bỏ lại chị và đứa con trai bé bỏng của mình. Cứ nhớ lại cái cảnh chị và đứa bé mang trên mình bộ quần áo tang trắng toát phủ phục bên linh cữu của chồng là chị lại khóc. Bởi chị lo rằng nếu mai này chị mất đi thì thằng nhỏ sẽ sống ra sao?!

Khi chúng tôi hỏi, biết mình bị nhiễm bệnh, T. có hận chồng mình không? T. cười buồn cho biết: "Giận thì có giận chứ hận thì không. Bởi có ai muốn đâu. Ngày mới biết, anh ấy đã ôm tôi khóc rất nhiều và anh ấy cũng hận chính bản thân mình. Chỉ vì đua đòi và không hiểu biết mà dẫn đến mắc bệnh cho cả người vợ của mình...".

Hạnh phúc le lói trong cô gái có “H”, Tin tức trong ngày, HIV, AIDS, co H, bao, tin hay, tin hot, tin tuc

Sau bao giông tố qua đi, T. nhận ra HIV chưa phải là hết

"HIV không phải là hết"

Thời gian đầu khi mọi người biết T. có "H" chị luôn phải sống trong sự dòm ngó, lời ra tiếng vào. Đã không dưới 10 lần T. cầm đơn đi xin việc, nhưng chỉ được một thời gian chị lại phải bỏ vì sự kỳ thị của mọi người. Những lúc như thế T. cảm thấy cuộc sống trên đời này thật sự là địa ngục, dường như không còn chỗ cho mình nữa.

Nhưng vì con và được bố mẹ chồng quan tâm chăm sóc nên T. đã nguôi ngoai đi phần nào. Chị nói "mình phải sống để chăm con, hơn thế mình còn mong muốn giúp những người bị như mình xua tan đi sự kỳ thị của những người xung quanh".

Tháng 5-2008 sau nhiều lần suy nghĩ "mình không thể mãi trong bóng tối này được" Tuyết đã mạnh dạn tìm đến nhóm Hoa Cỏ May (nhóm của những người nhiễm HIV/ AIDS huyện Vũ Thư - Thái Bình). Và quả thực khi đến sinh hoạt tại nhóm, chị đã tìm thấy được sự tự tin, được học hỏi nhiều kinh nghiệm từ chính những thành viên về phương pháp điều trị cho căn bệnh mình mắc phải.

Hơn nữa ở đây chị đã tìm thấy cho mình một bờ vai vững chãi, một người đàn ông hiểu và thông cảm với chị. T. cười hạnh phúc nhớ lại: "Hôm đó khi đang tham gia truyền thông trong nhóm thì mẹ chồng của mình dẫn một chàng trai đến rồi nói: T. ơi! Đây là anh Mạnh. Có gì 2 đứa giúp đỡ nhau nhé! Và không ngờ đây lại chính là người đàn ông đem lại cho mình niềm tin vào cuộc sống".

Ngồi bên cạnh nghe T. kể, anh Mạnh cũng cho chúng tôi biết: "Thật sự lần đầu gặp T. mình thấy "run" kinh khủng. Hơn nữa lại do mẹ chồng của T. giới thiệu mình càng bất ngờ hơn. Ngay cả T. cũng nói: Anh đừng sống với em, như vậy sẽ rất khổ, đã làm mình suy nghĩ rất nhiều. Nhưng rồi những lần nói chuyện với T. đã làm cho chúng mình hiểu nhau và gần nhau hơn…".

Ngay cả gia đình Mạnh, kể từ khi biết anh và T. có tình cảm với nhau, mọi người trong gia đình đều ủng hộ nhiệt tình, mong muốn cả 2 sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, giúp đỡ nhau những khi đau ốm khó khăn.

Kể về lần tham dự Cuộc thi Hoa hậu của những người bị HIV được tổ chức vào giữa tháng 11-2009 tại Thái Bình, T. cho biết: "Mặc dù đây là cuộc thi dành cho những người có "H" nhưng mọi người đều rất vui. Cuộc thi đã đem lại cho chính những thí sinh sự tự tin trước nhiều người. Dù không đoạt giải nhưng đây chính là mốc đáng nhớ cho cuộc đời mình”.

Ánh mắt của chị như vui hơn khi kể cho chúng tôi về những người thân khi biết tin chị được lọt vào vòng 15 thí sinh đẹp nhất của đêm chung kết. Mẹ chồng của chị ngay sau đêm thi đã gọi điện cho cô con dâu của mình "T. ơi! Giá như con mặc chiếc váy dài hơn một chút nữa thì có lẽ con đã đạt giải nhất rồi". Còn bố chồng thì nói: "Bố phải chạy sang mấy nhà xem nhờ ti vi mới thấy được hình con đấy. Bố hãnh diện vì con lắm T. ạ". Niềm vui của chị bừng dậy khi biết rất nhiều người thân vẫn luôn bên chị.

Nhắc về bờ vai mới bên cạnh mình, ánh mắt T. tràn đầy hạnh phúc: "Anh ấy là người thật thà, tốt bụng, luôn thương yêu và chăm sóc đứa bé như con ruột của anh". Hiện tại, T. và Mạnh là những tuyên truyền viên tích cực của nhóm Hoa Cỏ May. Mặc dù số tiền trợ cấp ít ỏi nhưng cả hai chưa bao giờ nản chí về công việc mình đang làm. "Mình mong sao những người có "H" tự tin hơn vào chính bản thân mình. Bởi có HIV đâu phải là hết, nếu biết vượt lên hoàn cảnh để sống có ích cho cộng đồng, dù là ngắn ngủi thì vẫn là người có ích mà", T. tâm sự.

Nguồn tin: Tin tuc 24h

Tổng số điểm của bài viết là: 7 trong 2 đánh giá
Bạn click vào hình sao để cho điểm bài viết
Từ khóa: n/a
phinguabansung- - 03/12/2012 22:58
minh languoi co h
vietkey8x30- - 07/04/2016 17:41
cuộc sống mà có ai mong muốn như vậy đâu. chúc hai bạn luôn luôn hạnh phúc

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Gửi bài viết

Thành viên tiêu biểu các chi nhánh năm 2012