12:30 ICT Thứ sáu, 24/11/2017

Góc nhìn HIV»Cùng chia sẻ tâm sự

Chuyện những người nhiễm HIV tìm "nửa kia" của mình

Thứ tư - 06/07/2011 17:41
Có người bảo, những người nhiễm HIV/AIDS yêu và lập gia đình đang sống gấp. Nhưng có ai khi tìm được nửa kia của mình, lại không mong được gắn kết với nhau?

 

Sau những ngày tháng cô độc, thậm chí là tự kỳ thị mình, những người nhiễm HIV đã tìm được những người cùng cảnh ngộ, động viên nhau khi buồn, khi vui, chăm sóc nhau lúc ốm đau, chia sẻ lẫn nhau trong công việc. Dưới đây là một số câu chuyện như thế.

Đã có đôi đã tổ chức đám cưới, và sinh con. Rất may là cháu không nhiễm bệnh - phần thưởng cho sự cố gắng, nỗ lực của họ. Cháu Nguyễn Hải Sơn Hà - vừa tròn 3 tháng, bụ bẫm, nặng 6,5kg - giờ đây là niềm hy vọng của hai anh chị T - N ở nhóm Khát vọng, TPHCM. Lúc được 2 tháng, làm xét nghiệm nhanh PCR để tìm kháng nguyên với virus HIV trong máu đã (-), cháu lại không bú sữa mẹ, anh T hy vọng lần xét nghiệm sau 6 tháng, kết quả sẽ lặp lại, và con anh không bao giờ phải gánh gánh nặng HIV/AIDS nữa.

Cái tên anh chị đặt cho con mang ý nghĩa của tất cả thế giới này, với biển, núi và sông - anh T. mong chờ con sẽ có khát vọng, ý chí mạnh mẽ của một người đàn ông.

Những câu chuyện cảm động và kết thúc có hậu như thế, không còn là hiếm nữa.

Mấy tháng trước, đi cùng chuyến xe từ Hà Nội về Thái Nguyên, tôi được ngồi cạnh và trò chuyện với một người cùng cảnh ngộ - anh Hùng ở TP.Thái Nguyên. Hùng bị hỏng mắt bởi viêm võng mạc do virus CMC - loại vi khuẩn gây mù mắt người nhiễm HIV thường gặp. Trước kia, khi sử dụng ma tuý, anh bị gia đình "nhốt" trong phòng riêng. Khi bị virus CMC, anh nói chỉ thấy ánh sáng mờ mờ, nhưng mọi người không tin.

Sau hiểu rõ thì đã muộn, Hùng mãi mãi không tìm lại ánh sáng. Dù vậy, người đàn ông ấy vẫn tràn đầy lạc quan. Hôm ấy, anh đi thăm người bạn gái H ở huyện Phổ Yên, cách TP.Thái Nguyên 20 cây số. Qua điện thoại, tôi được biết, chị gái H ra đón. Xe dừng lại ở bưu điện huyện, tôi đỡ Hùng xuống. Nhưng vừa gặp nhau, Hùng đã kéo vai tôi: "Em giới thiệu với anh, đây là bạn em. Em nghe tiếng chân quen rồi". Giờ đây, hai bạn đã thành người một nhà, gặp các thành viên trong nhóm, Hùng vẫn hay dí dỏm: "Thế là em tìm được y tá của mình, không bao giờ còn lo uống nhầm thuốc nữa rồi!".

Một câu chuyện nữa. Vào những kỳ nghỉ cuối tuần, anh T - cán bộ Tổ chức Care - đi từ Hà Nội xuống Vân Đồn, Quảng Ninh thăm người yêu. Hai năm trước, gặp nhau ở quán càphê P.P - văn phòng nhóm Vì ngày mai tươi sáng Hà Nội, anh T gọi là chị vì ít hơn tới 3 tuổi. Nhiễm HIV qua chồng - chồng mất, rồi cũng mất con chưa đầy năm sau đó, chị chìm trong những tháng ngày trầm cảm.

Nét mặt hiền hậu của người phụ nữ chất phác, thật thà ấy đã làm anh rung động. Một thành viên trong nhóm "Vì ngày mai tươi sáng" lập tức nhận ra ánh mắt khác thường ấy của T, yêu cầu anh T và chị Hạnh mỗi người đứng một bên rồi cao giọng: "Bây giờ T không gọi Hạnh là chị mà đã gọi là "em Hạnh ơi" rồi.

Tình yêu đến, tuổi tác chắp cánh bay đi". Chị Hạnh mặt đỏ bừng, anh T cũng ngượng nghịu mãi mới cất thành lời: "Em yêu chị...". Tiếng vỗ tay ran cả căn phòng nhỏ là lời tác thành của những người có mặt. Anh T cảm động: "Mình cứ nghĩ người nhiễm không bao giờ được yêu nữa, nhưng cuối cùng, vẫn được hạnh phúc gõ cửa tìm đến".

Hôm nay (9.12), anh T lại đã có mặt ở Vân Đồn. Bố chị Hạnh vừa mất đầy 100 ngày vì ung thư phổi. Anh thổ lộ với tôi: "Sau đợt hoạt động phòng, chống HIV/AIDS, cuối tháng, bọn mình sẽ đi đăng ký kết hôn. Bố mẹ, các em trai anh ở Thanh Hoá cũng chỉ đợi ngày đón con dâu, chị dâu cả thôi!".

 
Đồng Đức Thành
Tổng số điểm của bài viết là: 47 trong 11 đánh giá
Bạn click vào hình sao để cho điểm bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Gửi bài viết

Thành viên tiêu biểu các chi nhánh năm 2012