22:07 ICT Thứ ba, 18/09/2018

Nhịp cầu nhân ái»Các trung tâm nhân đạo trên cả nước

Mái ấm cho trẻ mồ côi

Thứ hai - 01/08/2011 12:01
Chúng cũng là những đứa trẻ như bao đứa trẻ bình thường khác, với những khuôn mặt thơ dại và cái nhìn hồn nhiên, nhưng lại có số phận đáng buồn bởi cuộc đời gắn với hai chữ “mồ côi”.


 

 Có cháu vẫn còn người thân, vẫn còn quê hương bản quán, nhưng cũng có nhiều cháu chẳng bao giờ biết được cha mẹ mình là ai. Đó là những sinh linh bé bỏng đã bị chính những người thân yêu của mình đành đoạn dứt bỏ...

Những tiếng động lúc nửa đêm...

Chúng tôi đến Trung tâm Nuôi dưỡng trẻ mồ côi sơ sinh (TMCSS) Quảng Nam (xã Tam Đàn, huyện Phú Ninh, Quảng Nam) vào một trưa nắng đổ, khi những đứa trẻ ngây thơ còn đang ngon giấc sau bữa ăn trưa. Đến đây mới thấy được những hoàn cảnh éo le không dễ tưởng tượng với từng số phận của mỗi trẻ thơ.


 

Những số phận mồ côi.
Những số phận mồ côi.

Người cưu mang đem về nhiều trẻ bị bỏ rơi nhất có lẽ là anh Lê Hà Y, nhân viên bảo vệ của trung tâm. Anh kể: “Từ khi được nhận công việc ở đây, tôi đã không ít lần chứng kiến những đứa trẻ bị bỏ lại ven đường. Nhiều đêm đang ngủ, nghe tiếng xe rồ ga ngay cạnh phòng bảo vệ, tôi chạy ra xem thì đã thấy một đứa trẻ quấn trong chiếc khăn, hay chiếc áo đang khóc ngằn ngặt ngay cạnh cổng trung tâm! Có lần nghe tiếng đập cổng, bật điện lên thì người ta đã bỏ đi, chỉ còn lại đứa bé khóc oe oe! Nhìn những đứa trẻ mà thương trào nước mắt…”.

Mấy năm làm việc tại đây, anh Lê Hà Y không nhớ đã bao nhiêu lần đôi tay anh đã nâng niu những sinh linh bé bỏng bị bỏ lại ở chốn này. Anh cho biết, thường người ta bỏ lại trẻ sơ sinh lúc khoảng nửa đêm về sáng, họ đập cửa gây những tiếng động mạnh báo hiệu, khi người của trung tâm ra đến nơi thì họ đã bỏ đi. Các cháu bị bỏ rơi hầu hết đều chưa rụng rốn (khoảng 3 ngày tuổi hoặc một tuần tuổi) nên nguy cơ nhiễm trùng rốn rất cao, do bị bỏ ngoài trời lạnh nên thường bị sốt, đặc biệt là sự nguy hiểm bởi côn trùng, hay những yếu tố khác.

Hơn 5 năm làm việc ở đây, mỗi lần “nhận được” một đứa trẻ bị bỏ rơi, anh lại phải tường trình cụ thể về thời gian, địa điểm, đặc điểm nhận dạng, cân nặng, tình trạng sức khỏe… để báo cáo với trung tâm, báo cáo với các cơ quan chức năng làm thủ tục nhận các cháu vào trung tâm.

Bà Nguyễn Thị Hà - Giám đốc trung tâm - mắt đỏ hoe thổn thức: “Thương lắm các anh ạ! Lũ trẻ có tội tình gì đâu mà đang tâm vứt bỏ! Nếu may mắn được mọi người phát hiện thì chúng có cơ hội để được làm người, còn không thì…”. Trong những lời kể đứt quãng của bà có những câu chuyện thật sự cảm động, như trường hợp một đứa bé trai bị bỏ rơi tại trường mẫu giáo Hòa Hương, khi người dân phát hiện được thì cháu đã quá yếu sức, lại bị côn trùng và kiến lửa bâu khắp người.

Các bác sĩ đã cấp cứu và tích cực điều trị cho cháu nhưng chỉ một tuần sau cháu không qua khỏi… Bà Nguyễn Thị Hà kể: “Có lẽ thương số phận hẩm hiu của chúng nên trời đất cũng ưu ái! Có nhiều cháu bị bệnh nặng trước khi đến đây tưởng không qua khỏi, nay phát triển bình thường!”. Trung tâm cũng chọn những tên hay đặt cho các cháu, mong cho cháu có cuộc sống tốt đẹp, hạnh phúc sau này…

Chúng tôi đi một vòng thăm những căn phòng của trung tâm, chợt thấy chạnh lòng vì những em nhỏ đang ngủ ngon kia là những đứa trẻ còn may mắn vì được nhận vào trung tâm này. Ở ngoài kia hằng đêm còn bao nhiêu trẻ bị bỏ rơi, mà chưa được hưởng vui sướng của một kiếp người?!

Còn đó muôn vàn khó khăn...

Trung tâm TMCSS Quảng Nam là mái ấm của những đứa trẻ sơ sinh từ nhiều địa phương trong tỉnh, hiện trung tâm đang nuôi dưỡng 46 cháu, vào những lúc cao điểm có tới 77 cháu. Trước đây ngân sách tỉnh cấp mỗi cháu lớn là 150.000 đồng/tháng; mỗi trẻ sơ sinh là 220.000 đồng/tháng. Ngoài ra, tiêu chuẩn cả năm của mỗi cháu là 2 bộ quần áo. Nhưng với điều kiện hiện nay, mức hỗ trợ cho mỗi cháu đã được nâng lên mức trung bình là 560.000đ/tháng. Tuy còn nhiều khó khăn nhưng đó là sự cố gắng hết sức của 21 các cán bộ trung tâm và của tỉnh.

Trung tâm TMCSS Quảng Nam hiện có 18 cháu đang theo học tại Trường Tiểu học Võ Thị Sáu, xã Tam Đàn, Phú Ninh. Nhưng một khó khăn hiện nay với các cháu là kiến thức cơ bản từ mẫu giáo không có, nên việc tiếp thu bài rất khó khăn. Giáo viên luôn tận tình giúp đỡ vì hiểu hoàn cảnh các cháu đã phải chịu nhiều thiệt thòi. Ở trung tâm hiện chưa có giáo viên mẫu giáo, các cháu đến 6 tuổi thì gửi vào lớp 1 mà không được học lớp mẫu giáo. Bên cạnh đó vấn đề đảm bảo chế độ ăn uống, chăm sóc sức khỏe cho các cháu cũng rất khó khăn.

Hiện tại với mức hỗ trợ 560.000đ là không đủ để đảm bảo đời sống cho các cháu, mặc dầu đã được nhiều sự hỗ trợ của những nhà hảo tâm, nhưng không ổn định nên rất khó cân đối nguồn ngân sách. Không những thế, việc thiếu thốn trang thiết bị, phòng ở cũng như các dụng cụ vui chơi cũng làm giảm sự phát triển của trẻ. Bà Nguyễn Thị Hà cho biết, mới đây Ngân hàng Công thương tỉnh Quảng Nam đã hỗ trợ một nguồn vốn để nâng cấp trung tâm, cải thiện điều kiện ăn ở cho các cháu, bởi trung tâm được xây dựng đã hơn mười năm, hiện đang xuống cấp nặng nề…

Chia tay với các cán bộ trung tâm khi nắng đang ngả về tây, các cháu nhỏ cũng đã thức giấc ùa ra sân chơi đùa. Khoảng sân chưa có mái che loang lổ những ánh nắng xiên khoai gay gắt. Chúng tôi thắt lòng khi mấy đứa trẻ lẽo đẽo đi theo hỏi: “Chú có vào thăm tụi con nữa không? Khi nào quay lại nhớ mua cho con nhiều kẹo nữa nghe chú!...”. Xoa đầu những đứa trẻ còn rất nhỏ mà đã phải chịu phận mồ côi, chúng tôi mong sao trên mảnh đất yêu thương này không còn có những đứa trẻ mang phận mồ côi như thế nữa…1

Thực trạng trẻ em bị bỏ rơi đang gióng lên hồi chuông báo động, đòi hỏi cả cộng đồng phải lên tiếng và có giải pháp mạnh mẽ để ngăn chặn. Theo quy định của pháp luật nước ta, cụ thể, điều 94 Bộ luật Hình sự năm 1999 quy định người mẹ nào do ảnh hưởng nặng nề của tư tưởng lạc hậu hoặc trong hoàn cảnh khách quan đặc biệt mà giết con mới đẻ hoặc vứt bỏ đứa trẻ đó dẫn đến hậu quả đứa trẻ chết, thì bị cải tạo không giam giữ đến 2 năm hoặc phạt tù từ 3 tháng đến 2 năm. Còn theo Nghị định 114/2006/NĐ-CP ngày 3-10-2006, với hành vi cha, mẹ bỏ mặc con; người giám hộ bỏ mặc trẻ em được mình giám hộ tự sinh sống, không quan tâm chăm sóc, nuôi dưỡng và giáo dục để trẻ em này rơi vào hoàn cảnh đặc biệt, cũng chỉ bị phạt từ 5.000.000 đồng đến 10.000.000 đồng. Dư luận cho rằng luật pháp với hành vi bỏ rơi trẻ sơ sinh như vậy là còn quá nhẹ.

Bùi Hữu Cường


 

Nguồn Tin: Lao Động
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Bạn click vào hình sao để cho điểm bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Gửi bài viết

Thành viên tiêu biểu các chi nhánh năm 2012