.
Cú sóc trên xe làm tôi giật mình tỉnh giấc. Trời đất ơi, mẹ ơi con đến Hoà Bình rồi này, Hoà Bình đấy! Lòng tôi vui mừng một cách khó tả. Tôi nheo mắt dưới ánh mặt trời yếu đuối sắp về chiều, qua tấm kính cửa xe tôi nhìn thấy những dãy núi xa xa, thoảng qua trên đỉnh núi là những dải mây trôi nhẹ nhàng. Tôi rối rít khen đẹp như một đứa trẻ con đang tập học nhưng điều cơ bản đầu đời. Qủa thực nhờ vào chuyến đi tiền trạm lần này mà tôi biết được những điều mà trước đây tôi chưa hề biết đến, mặc dù tôi biết những điều này tôi sẽ được học trong những tour du lịch của chúng tôi, bởi dẫu sao tôi cũng là một sinh viên trường du lịch.