
Tháng 4/2011, sức khỏe giảm sút, cô Chu Thị Thái Hà (Sn 1957, giáo viêm Trường Tiểu học Lê Lợi - Tp Vinh, Nghệ An) đi khám và bàng hoàng phát hiện ra mình bị ung thư cổ tử cung. Căn bệnh đã chuyển sang giai đoạn cuối, phải nhập viện điều trị mới mong kéo dài được sự sống. Chị tạm biệt trường lớp, tạm biệt học sinh thân yêu vào định cư ở Bệnh viện K Hà Nội. Sau 20 ngày xạ trị, chị được chỉ định cắt bỏ tử cung, buồng trứng nhưng tế bào ung thư đã di căn sang trực tràng và gan. Hậu quả của đợt xạ trị dài ngày là chảy máu trực tràng bởi vậy hiện tại, ngoài số tiền xạ trị 8 triệu đồng/tháng, vợ chồng chị phải lo cả tiền truyền máu để bù đắp lượng máu bị mất.
Nằm trên giường bệnh, người chị xanh xám, gầy xọp, từ 45kg giờ chỉ như một đứa trẻ, tóc rụng từng mảng. Thế nhưng, khi hỏi về bệnh tình hiện tại, chị chỉ khóc: “Tôi từng này tuổi rồi, chết là hết nhưng chết không nhắm mắt được cô ơi. Nhà tôi ăn ở hiền lành, có mắc nợ ai mô mà trời nỡ đày đọa như thế này”.
Rồi cô khóc, nước mắt cứ thế mà tuôn như mưa. Hơn 1 năm nằm viện, bao nhiêu của nả đã trôi theo những đợt xạ trị, những lần chuyền máu. Cả nhà với 7 con người chui rúc trong mấy chục mét vuông vốn đã chật vật thì giờ lại kham khổ hơn bội phần. Trong khi đang chống chọi với căn bệnh ung thư thì cô nhận được hung tin: Thằng con trai cả phải nhập viện vì ung thư dạ dày.

“Số hắn khổ lắm. Mấy tháng ni phải nghỉ việc chăm mẹ, đau nhưng có dám nói với ai mô. Đến khi không chịu được nữa, đi khám, người ta bảo ung thư gan giai đoạn cuối, không còn hy vọng nữa”, bà sụt sùi. Trong khi mẹ chiến đấu với bệnh tật ở quê thì Phạm Quang Dũng (SN 1980) phải nhập viện K2 Hà Nội. Chị thương đứa con hiếu thảo luôn lận đận vì công việc, tốt nghiệp khoa tiếng Pháp ĐH Vinh nhưng không được đi dạy đành phải làm việc trái ngành. “Hắn cưới vợ chưa được bao lâu, vợ cũng chưa có việc làm bây giờ phải đi chăm chồng ốm…”
Niềm hy vọng về con cái của bà vừa mới được nhen nhóm đã vội phụt tắt. Con trai thứ 2 Phạm Văn Phương (SN 1983) cũng đau ốm triền miền, đến khi thấy liên tục ho ra máu cứ tưởng bệnh lao, nào ngờ, đi Bệnh viện khám phát hiện do tim to chèn phổi phải nghỉ việc. Bác sỹ chỉ định phải phẫu thuật nhưng không có tiền nên đành phải cầm cự bằng thuốc. Vợ Phương không có việc làm phải đi bán bánh mỳ ở vỉa hè, nuôi chồng bệnh nặng, con đau ốm lại phải lo cho cả mẹ chồng.
Sau thời gian bị tai nạn, sức khỏe của chồng chị Hà giảm sút. Thương vợ, thương con, anh xin đi làm bảo vệ cho một cơ sở khám chữa bệnh. Một tháng đi làm 15 ngày, nghỉ 15 ngày theo vợ vào viện. Cố nén cơn đau, chị Hà tâm sự: “Tôi tính xin nghỉ hưu sớm nhưng chưa đủ tuổi nên không được. May mà anh em đồng nghiệp thương, thỉnh thoảng động viên lại còn dạy thay để duy trì đồng lương cho mình. Nhà mấy người trọng bệnh nhưng chỉ biết dựa vào đồng lương giáo viên của tôi, cùng 1 triệu tiền bảo vệ của chồng và hàng bánh mỳ dạo của con con dâu thứ. Hàng chục năm nay, cả nhà cứ chui rúc trong ngôi nhà ống rộng 60m2, giờ lại bệnh tật chồng chất thế này, nào có dám mơ đến việc xây nhà hay ra riêng cho con mô”.
Trao đổi với chúng tôi, bác sỹ Lê Văn Bảo (Bệnh viện ung bướu Nghệ An) - bác sỹ điều trị trực tiếp của bệnh nhân Chu Thị Thái Hà cho biết: “Căn bệnh ung thư trực tràng của bệnh nhân Hà đã đến giai đoạn cuối lại di căn sang gan, không thể can thiệp được bằng phẫu thuật nữa. Hiện tại liệu trình điều trị của chị Hà mới được 6 lần xạ trị trên tổng số 12 lần nhưng với thể trạng như vậy thì chỉ có thể cầm cự được một thời gian nữa thôi. Ông chồng đi theo chăm sóc vợ sức khỏe cũng kém lắm. Kết quả kiểm tra sức khỏe tại Bệnh viện cho thấy anh ấy có triệu chứng ung thư tinh hoàn nhưng vì không có tiền nên không chịu nhập viện..”.
| Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về: 1. Cô Chu Thị Thái Hà - Số 23, Ngõ Ca Múa, khối 10, phường Lê Lợi, Tp Vinh, Nghệ An. Hoặc: Khoa điều trị - Bệnh viện ung bướu Nghệ An, Đường Tôn Thất Tùng, Tp Vinh, Nghệ An. ĐT: 0123 85 85 827 |
Tác giả bài viết: Hoàng Lam
Nguồn tin: Dân Trí
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn





