Đầu hạ. Chúng tôi hào hứng với chuyến đi dã ngoại đã nhen nhóm trước đó vài tháng. Đứa nào đứa nấy chuẩn bị tươm tất đồ ăn, thức uống và diện cho mình những bộ cánh bắt mắt, sặc sỡ để lên đường.
Ngày trước có một cậu học trò luôn ước ao mình trở nên thông thái và sáng suốt. Cậu ta đến gặp Socrates, - người thông thái nhất vùng để xin ông chỉ bảo. Cậu bé hỏi nhà hiền triết làm cách nào để cậu cũng có thể tinh thông mọi việc như ông ta.
Bạn nghĩ sao về một buổi sáng mai thay vì hối hả phóng xe ra phố, hoà vào dòng người vội vã bon chen, bạn thức dậy sớm hơn một chút… nhâm nhi một li café sáng và ngắm nhìn vạt hoa vừa chớm nở.
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.
Của cải, vật chất, công danh sự nghiệp chỉ là cái cần cho cuộc sống này thôi. Mọi vui buồn, oán hận cũng từ đó mà ra. Những thứ đó nó ko mang lại cho ta sự thanh thản và bình yên nhưng hàng ngày ta vẫn phải cố gắng vì nó. Đôi khi nó khiến ta thấy ngạt thở, nó khiến ta u mê không tìm ra lối thoát. Ngẫm lại những thứ đó có nghĩa gì? Chúng ta sống đâu phả để chứng minh rằng tôi giầu hơn bạn, tôi mạnh hơn bạn. Chúng ta sống là để nâng niu và gìn giữ những giá trị sống, sống là để làm cho cuộc sống thăng hoa, sống là để dành cho nhau những điều tốt đẹp.
Một ông già ăn xin nọ đã mệt mỏi khi phải đi qua những dãy nhà mặt tiền sang trọng lắm rồi, ông lẩn vào ngõ tắt để đi qua con đường khác.
Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giàu hơn 75% thế giới này.
Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.
Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào. Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến ( bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu…
Có một ngày sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có gam màu đẹp nhất, quan trọng nhất, hữu dụng nhất và được yêu thích nhất.
Có hai hạt lúa nọ được giữ lại để làm hạt giống cho vụ sau vì cả hai đều là những hạt lúa tốt, đều to khỏe và chắc mẩy.
Chuyện kể rằng, có một vòng tròn rất hoàn mỹ. Nó rất tự hào về thân hình tròn trĩnh đến từng milimet của mình. Thế nhưng một buổi sáng thức dậy, nó thấy mình bị mất đi một góc lớn hình tam giác.
“Chỉ cần nhìn sâu một chút ta sẽ thấy mình đang sở hữu nhiều lắm, nhiều hơn là mình tưởng. Đừng vì một vài điều chưa toại nguyện mà ta vội than trời trách đất rằng mình là kẻ bất hạnh nhất trên đời.
“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi... Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc... Xin con hãy bao dung!
Bạn đã có bao giờ thử nếm qua “nước mắt” mình chưa? Có bao giờ bạn nghĩ tại sao “nước mắt” lại chua chua, mặn mặn, mà không “ngọt” không? Có bao giờ bạn nghĩ đến chất chua và mặn đó, tượng trưng cho một ý nghĩa khác?
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.





